Miệt mài với sự nghiệp trồng rừng trên cát

Cập nhật ngày : 04/06/2010 06:28

Gần 90 năm tuổi đời, 60 năm tuổi Đảng, lão thành cách mạng Huỳnh Ngọc Trợ, xã Trung Trạch, huyện Bố Trạch (Quảng Bình) không chỉ nổi tiếng về những chiến công qua hai cuộc kháng chiến mà còn nổi tiếng là người gần 20 năm trồng rừng phòng hộ cho dân. Ngần ấy năm trời là ngần ấy hécta rừng mọc lên trên vùng cát ven biển này.

Ông Huỳnh Ngọc Trợ sinh ra và lớn lên ở phố cổ Hội An (Quảng Nam). Khi đất nước đang bị thực dân Pháp đô hộ, ông thấm nhuần đạo đức cách mạng từ người cha, vốn là một nhà nho yêu nước, nêu cao tinh thần thanh niên giết giặc bảo vệ Tổ quốc, Cách mạng tháng Tám nổ ra, chàng thanh niên Huỳnh Ngọc Trợ tham gia phong trào giành chính quyền, rồi hoạt động ở tỉnh Quảng Nam - Đà Nẵng. Trong chiến dịch Biên giới 1950, ông chuyển sang Xanavăn thuộc hạ Lào rồi về Xê - Diệc làm công tác hậu cần. Đến năm 1958, ông lại chuyển về công tác tại Khu lâm nghiệp Đại Trạch - Bàu Bàng, Bình Trị Thiên. Tại đây, ông đã chiến đấu trên tuyến lửa Bình Trị Thiên trong suốt những năm kháng chiến chống Mỹ. Đến khi hòa bình lập lại cũng là lúc ông không thể rời xa vùng đất này. Ông tâm sự: "Những năm tháng chiến đấu, tôi đã gắn bó với vùng đất cát trắng gió Lào này. Biết bao nhiêu đồng đội của tôi đã không tiếc máu xương để chiến đấu bảo vệ quê hương đất nước và cái nắng gió Quảng Bình đã níu giữ chân tôi. Thế là tôi quyết định ở lại...".
    Thôn 2, xã Trung Trạch, nơi ông sinh sống là một làng chài nhỏ nằm ven biển với dải cát dài trắng xoá. Sau những năm tháng cống hiến tuổi trẻ trên chiến trường, ông ở lại miền cát trắng đất Quảng cùng mọi người lao động, xây dựng quê hương, đất nước. Và có những lúc ông Huỳnh Ngọc Trợ đã bị mọi người cho là... “lão gàn”, để rồi sau đó người ta lại khâm phục ý chí quyết tâm của ông.
     Sau những năm tháng lao động miệt mài, dải cát trắng dọc bờ biển Trung Trạch đã phủ màu xanh của những rặng Phi lao. Nhưng sau những năm 90 của thế kỷ trước, người ta đã thi nhau chặt phá rừng phòng hộ này để lấy củi mà không một chút do dự, suy nghĩ. Hết cành, họ quay trở lại đào gốc, không cho cây có cơ hội tái sinh. Quá đau xót khi chứng kiến cảnh tượng trên, ông ra sức vận động một số thanh niên trong xóm ra ngăn cản việc phá rừng, nhưng khi lệnh cấm được ban xuống thì rừng cây chỉ còn là... bãi cát trống trơn. Nhìn sóng biển và cát ngày càng ăn sâu vào đất liền, ông tự nhủ: “phải trồng lại, người ta không làm thì tự mình làm”. Ngày ngày ông đi nhặt các hạt Phi lao về ươm, và nhiều người cho ông là... ''gàn''. Nhưng với bản chất kiên định của anh bộ đội cụ Hồ, mặc cho mọi người lắc đầu, người nhà ngăn cản, ông vẫn quyết tâm làm. Lúc đầu, những cây Phi lao yếu ớt không thể chịu nổi cái nắng gay gắt của miền Trung, ít ngày sau đã trở thành những que củi khô. Xót xa lắm song sự thất bại, lời dèm pha của không ít người không làm ông chán nản. ''Cái khó ló cái khôn'', ông nghĩ ra cách thuê người gánh đất bỏ vào các hốc cây khi trồng. Những cây con được ông ươm trong bọc nilon và chăm sóc tốt rồi mới đem ra trồng. Đất không phụ công người, 4 ha rừng Phi lao phát triển nhanh từng ngày. Không dừng lại ở đó, ông còn dự định xây dựng trên đồi cát một vườn ươm cây giống để phủ xanh những vùng đất trống còn lại. Ông đã bỏ tiền tự đầu tư đào giếng để lấy nước tưới cho cây giống với mơ ước biến cát trắng thành khu du lịch vui chơi cho người già và trẻ nhỏ...
     Bên cạnh việc trồng rừng, ông còn chăm chỉ dọn dẹp, quét vôi hai lô cốt trước đây vốn là lô cốt pháo 120 ly của bộ đội bảo vệ bờ biển. Ông nói: ''Đây là một chứng tích lịch sử oai hùng của dân tộc, phải giữ gìn để con cháu đời sau ghi nhớ”. Trong lô cốt luôn được dọn dẹp sạch sẽ, một hàng chữ viết tay bằng sơn đỏ nổi lên: ''Bảo vệ rừng là bảo vệ Tổ quốc". Ông không ngừng động viên các thế hệ con cháu nối tiếp việc làm đầy ý nghĩa này.
     Gần 20 năm qua, tính sơ sơ, ông đã trồng hơn 20 hecta rừng phòng hộ trên dải bờ biển Trung Trạch...
     Người chiến sỹ cách mạng kiên cường ấy, đến nay vẫn sống trong căn nhà đơn sơ, giản dị. Gian chính giữa ông trang trọng thờ ảnh Bác Hồ, còn gian bên ông thờ cúng người vợ đã gắn bó với ông trong suốt những năm khó khăn. Tấm huân chương kháng chiến chống Mỹ hạng nhất được ông treo trang trọng, kế bên là tấm bằng khen của nước Lào tặng ông về khoảng thời gian ông hoạt động trên nước bạn, và rất nhiều huân chương, huy chương mà ông được tặng thưởng trong hai cuộc kháng chiến. Đó cũng là tài sản có giá trị nhất đối với ông.
     Ông tâm sự: “Đến tháng 5 này tôi đúng 60 năm tuổi Đảng và tôi luôn khắc sâu trong tim lá cờ của Đảng quang vinh”./.